HÀ NỘI ĐÊM MÙA ĐÔNG

Da diết nhớ, hoảng loạn mong…Khắc khoải điện thoại tư vấn thầm “Hà Nội ơi tối mùa đông”, ngỡ niềm hạnh phúc về cẩn trọng trong hơi thở mùa bàng bạc đãi một khúc tình mênh mang… sự kiện nóng

Ca khúc: Đêm ngày đông Hà NộiNhạc sỹ: Hoàng Phúc Thắng

Giữa tp sài gòn những ngày tháng Mười hai, tôi lại nhớ tp hà nội đến cảm giác cồn cào – chỉ vì chưng một điều cực kỳ đỗi giản đơn: tháng Mười hai hà thành thực sự bắt đầu lạnh – cái rét nhắc nhớ đến lòng bạn thêm phần thân cận và biết dịu dàng nhau những hơn:

Đêm ngày đông đi trên con đường quenNghe giờ đồng hồ rao bổi hổi nỗi nhớĐâu hàng cây quạnh hiu phố cũ?Hà Nội ơi tối mùa đông, hà nội ơi…

Tôi vẫn ví cái chậm lại của Hà Nội giống hệt như một vật dụng hương thầm, ai vội vàng vàng, nông nổi chẳng thể cảm nhận được, mà nên lắng lòng đối diện, đằm mình đích thực với không gian hà nội mới thấy, mới cảm được gần như điều thầm bí mật mà sẽ làm cho thành vương vãi vấn lúc xa…

*

Và một trong những điều ám ảnh làm đề xuất nỗi nhớ hà nội thủ đô trong lòng tín đồ - ấy là không gian của hầu như ngày mang nhiều trăn trở: trường đoản cú niềm day dứt, xót yêu quý theo từng giờ đồng hồ rao run rẩy và lạc lõng vào đêm, tự nỗi đơn độc của fan lữ khách long dong trên tuyến đường vắng – chỉ đèn đường và sản phẩm cây quạnh hiu hiu trầm lặng – nhưng tình cờ nghe lòng ấm hơn khi dừng chân nơi một tiệm cóc, nhâm nhi vài hạt ngô nướng trước phòng bếp lửa hồng cùng nụ cười hiền đức của bà cụ bán hàng, nghe bà tỉ tê share về những bi quan vui đang qua trong đời…

Những hoài niệm rực color yêu thương đang đủ sức thắp lên ngọn lửa nóng lan lòng bạn khi có trong lòng một bóng hình để mong mỏi ước:

Đi tra cứu em ta men theo thời gianQua tháng năm và mùa đông ấyCho cho dù xa lòng ta vẫn nhớHà Nội ơi tối mùa đông, thủ đô hà nội ơi…

Này tuyến phố quen, này mọi hàng cây quạnh hiu hiu chỗ phố cũ, tất cả còn lưu giữ chăng những mùa đông xưa ấy? Ta chân è thủy tầm thường và im lẽ, men theo thời gian, qua mưa nắng tháng năm kiếm tìm em vị trí những mùa đông lạnh, trái tim yêu thương thương mong một ngày hòa nhịp nhưng thắp bừng lên chồi nụ ngày xuân cho một cuộc tình…

Da diết nhớ, hoảng loạn mong… xung khắc khoải gọi thầm “Hà Nội ơi tối mùa đông”, ngỡ hạnh phúc về an ninh trong hơi thở mùa bàng bạc bẽo một khúc tình mênh mang:

Ơi đêm mùa đông tp hà nội thức trong mưaAnh đi kiếm em như tìm tới hạnh phúcƠi đêm mùa đông hà nội buông tương đối thởƠi đêm mùa đông hà nội thủ đô thức trong mưa

Những đêm mùa đông thủ đô mưa lạnh cùng dài lê thê, nhớ nhung giăng mắc như tơ trời, gieo vào lòng ta niềm thương ghi nhớ một người, sống xa, vô cùng xa.

Bạn đang xem: Hà nội đêm mùa đông

Đêm phập phồng, cay nồng nỗi nhớ... Dọc ngang phần đông đường nét, hồ hết nóc phố yên ổn lìm trong đêm với im lìm trong anh...

Xem thêm: Túi Lv Super Fake Hà Nội Bạn Nên Tham Khảo!, Túi Xách F1, Chuyên Túi Sách Super Tại Hà Nội

Ung linh những ảnh hình cam kết ức trên từng lối khu dã ngoại công viên ngày công ty nhật, niềm vui em lí lắc nép đóng vai anh, ta với mọi người trong nhà bình yên, tưởng chừng như thời gian đang kết thúc lại... Phố chuếnh choáng men tình, phố sột soạt những giọt ái ân trên bờ môi em... Phố luênh loang mưa tràn ký kết ức... Ký ức trở mình thổn thức, nhằm anh phân biệt một miền niềm hạnh phúc nơi em cho bước đi anh tìm về: “Anh đi tìm em như tìm đến hạnh phúc”, bỏ lại phía sau là 1 trong mùa ướp đông lạnh cùng mọi giọt mưa nước mắt của hà nội đêm vì cô đơn khát thèm một khá ấm…

Khép lại phần lớn giai điệu lãng đãng như một khúc trung khu tình tối đông là phần lớn tiếng gọi “Ơi đêm ngày đông Hà Nội” trở đi trở lại, cất lên từ những khát khao đụng cào, như đề cập nhớ, ru lòng tìm tới với chỗ ấy bình yên…

Nghe “Đêm ngày đông Hà Nội” của thế nhạc sỹ Hoàng Phúc chiến hạ trong hơi thở lành rét của mùa, tôi chợt phân biệt nỗi nhớ hà nội của mọi ngày tháng Mười nhì thật lạ, đằm thắm, cảm giác cồn cào và da diết hơn bao giờ hết… Chìm trong không gian lạnh (của mưa, của tối mùa đông) – nhưng fan nghe lại cảm thấy ấm lòng bởi vì những yêu thương thương dành cho phố phường, cho hồ hết con fan nơi mảnh đất nền ngàn năm văn hiến, cho phần nhiều hoài niệm về một tình yêu đôi lứa nồng nàn thủy chung…