Tuyển tập truyện cười ra nước mắt

Bạn đã tìm truyện cười cợt đọc thư giãn đầu óc? hãy đọc 20 mẩu truyện cười ra nước mắt của bộ truyện mỉm cười không tuổi, không hồi kết mà bản thân sẽ ra mắt dần bên trên Sudo Truyện nhé.

Bạn đang xem: Tuyển tập truyện cười ra nước mắt


*
Truyện mỉm cười hay và vui nhộn nhất

1. Tưởng là gì2. Thầy đồ gia dụng nói liều3. Bí thế, nói liều4. Có tác dụng nũng chồng5. Nói một đường, nghe ra một nẻo6. Ăn quen, bén mùi7. Khóc bà mẹ chồng8. Ông rậm râu9. Cả làng hại vợ10. Thầy thứ mắc lỡm11. Đáng kiếp12. Phái nam mô, ba con chiền chiện13. Kiểu như ông cỗ râu14. Đẻ ra sư15. Mưu bà vãi16. Bẩm quan lại lớn, ngài minh lắm!17. Mê ngủ18. Anh nghiện19. Đại hà tằn hà tiện với đái hà tiện20. Ông lang xuống âm phủ

1. Tưởng là gì


Có hai bác tính tuyệt sợ vợ, thuộc ở láng giềng với nhau.Một hôm, bác bỏ nọ, vợ đi vắng; ở trong nhà trời mưa, tất cả váy bà xã phơi quên không đựng vào, nhằm mưa ướt cả. Khi bà xã về, nó chửi cho một trận đê nhục; ngán rồi, nó tấn công cu cậu khuất tất cả mắt mũi lại.Bác bên cạnh thấy bác bỏ kia vk đánh chửi tệ như vậy, new lẩm bẩm rằng:– Đ… bà bầu kiếp! Chẳng cần tay ông!…Vợ nghe thấy, trừng mắt lên, hỏi dồn rằng:– phải tay ông, thì ông làm gì, hử? Ông làm dòng gì?– bắt buộc tay ông, thì ông… đựng trước thời điểm trời mưa, chứ gì !…


Một thầy đồ gia dụng ngồi dạy học trong nhà bà lão già. Bà ấy có tín đồ con gái; tối đến, người mẹ con thuộc ngủ cùng nhau ở bên dưới bếp, để riêng ra nhà trên mang lại thầy đồ gia dụng và nam nhi nằm. Thầy đồ gia dụng bụng ao ước tòm tem. Một đêm, lò mò xuống bếp. Bà lão thấy động, báo cáo hỏi:– Ai?– Thưa, tôi.– Tôi là ai?– Tôi là thầy đồ.– Chứ ban đêm ông xuống bếp làm gì?– Thưa… tôi… xuống… mang vài mẫu rế nhằm đựng sách!Nào gồm thế nhưng thôi đâu! phương pháp mấy tối, thầy đồ ta lại lò dò trèo lên căn nhà bếp; đương toá rơm nhằm trụt xuống, bỗng dưng thấy bà lão lại hỏi rằng:– Ai nghỉ ngơi trên kia?– Thưa, tôi đây ạ.– Tôi là ai?– Tôi là thầy đồ.– Chứ ông làm những gì ở bên trên ấy thế?– Thưa,… tôi… hỏi cố này thì khí ko phải: đường này có lên trời được không?…

3. Túng thế, nói liều


Một anh đang phải bà xã có máu hay ganh lại còn đi rước một cô bà xã lẽ về nhà; để mang đến nỗi bà xã cả sinh sự lôi thôi, đêm đêm với nhốt bà xã lẽ vào trong buồng, bắc chõng nằm ngang cửa, canh giữ, quán triệt anh ông xã bén mảng đến.Anh ta tức quá, chưa bao giờ làm gắng nào nhưng vào lọt được.Một đêm, tưởng chừng bà xã cả nó ngủ vẫn say, bắt đầu thừa cơ chui qua chõng lẻn vào, trò chuyện với vk lẽ. Vk cả thấy động, giở dậy, đốt đèn đi soi. Anh nọ nhanh lẹ chui tức thì xuống gầm giường, ngồi ẩn. Chẳng may nó soi thấy cậu; nó new hỏi ngồi làm cái gi chồm chỗm sinh hoạt đấy.Cậu ta túng bấn thế quá, nói liều rằng:– Ngồi ỉa, chứ ngồi làm cho gì!– Ỉa thì cứt đâu?– Cứt ăn uống mất rồi, chứ đâu!…

4 . Làm nũng chồng


Có một chị hay làm nũng chồng. Một hôm, chồng đi đùa về khuya; chị ta đưa tảng sốt, làm cho bộ phía bên trong màn không dậy. Ck không thấy vợ, new hỏi vú già rằng:– Chứ cô mi đâu?– Thưa thầy, cô tôi trở trời, ở trong màn ấy ạ. Anh ck vội đá quý chạy đến, vạch cửa màn, hỏi vợ:– Mình làm thế nào đấy?Chị bà xã lẳng lặng, ko nói gì cả.– Mình nhức đâu? Cũng cứ im.Anh ta xoay đầu ra, hỏi vú già:– Cô trở trời cố nào? Có nhà hàng gì ko hử vú?– Thưa thầy, cô tôi kêu sốt, nhức đầu, nệm mặt. Tự chiều đến giờ, chẳng nạp năng lượng một hột cơm trắng nào cả. Tôi dỗ dành làm cho sao, cũng không chịu đựng ăn.Chồng new lấy tay rờ trán vợ mà nói rằng:– Mình mệt đấy ư? xem đầu gồm nóng lắm không nào! Tội nghiệp chửa! nuốm mà tôi đi vắng, không biết!Chị nọ hắt tay chồng ra, gắt rằng:— quăng quật tay ra! mang tôi!Rồi quay mặt vào tường, không nói năng gì nữa. ông chồng lại lấy tay rờ bụng vợ mà phàn nàn rằng:– Khốn nạn! bụng ghé xẹp trên đây mà! mình cũng muốn ăn gì không, nhằm bảo nó đi mua? Ai lại kiêng ăn thế có nhọc không!Chị ta bấy giờ mới nhè nhè dòng mồm ra, nói rằng:– Không ăn gì cả.– mình có ăn cháo không? Tôi bảo vú già nấu bếp quáng vài chén để mình ăn nhé!– không ăn.– xuất xắc là mình nạp năng lượng mì nhằm tôi bảo nó đi mua?– không ăn.– chũm thì nạp năng lượng gì?– Đã bảo không nên ăn những gì rốt! Cứ lôi thôi mãi! Có cho tất cả những người ta nằm im không? Anh ông chồng tức bản thân quá:– Ông lại gì cho 1 cái hiện nay chứ.Chị cơ ngoảnh tức thì cổ ra, nhưng mà gion giỏn rằng:– Ai bảo đừng!

5. Nói một đường, nghe ra một nẻo


Có hai vk chồng, về tối hôm bố mươi tết làm bếp bánh chưng, cắt nhau coi nồi bánh: ck thì canh từ bỏ chập tối cho tới nửa đêm, mà vk thì từ nửa đêm cho đến sáng.Khi chồng đã canh không còn lượt bản thân rồi, vào thức tỉnh vợ dậy nạm canh để mình đi ngủ.Vợ, bất đắc dĩ, phải trở dậy, ra ngồi cạnh bếp lửa coi nồi bánh. Ngồi một mình, nghĩ ngay gần nghĩ xa, mê mệt tẩn mẩn nỗ lực nào, lại điện thoại tư vấn chồng:– Còn thức đấy hay là đang ngủ rồi?Chồng thức khuya, quá giấc, chập chà chập chờn, vì vậy cũng không ngủ đựơc. Thấy vk gọi, mới thưa ngay:– Còn thức, gọi gì?– Dậy làm một chiếc sốt sột đi!Chồng mơ gặp ác mộng màng, tưởng vk hỏi mình có muốn ăn một cái bánh chưng nóng sột chăng, new nói rằng:– Ấy chết! dại dột! loại sốt sột để mai bái ông vải chứ! bà xã thấy ông chồng nghe ko ra, lại nói:– Không, dòng méo mó cơ mà!Chồng vẫn im trí là nói bánh chưng, lại gạt đi rằng:– Ấy đừng, bắt buộc tội! mẫu méo mó để tôn kính cúng ông ông công đấy!

6. Ăn quen, bén mùi

– gồm một ông lão già, đã kế bên bảy mươi.Một hôm, nắng và nóng nực, ở nghỉ trưa; chợt bao gồm chị nhỏ gái, trạc mười lăm, mười sáu tuổi, ở bên láng giềng qua xin lửa.Ông ta chẳng bi quan trở dậy, bảo chị tê rằng:– Lửa sinh hoạt bếp, cứ lại mà thổi lấy.Chẳng may nhà bếp nguội, thổi mãi ko được; chị ấy bắt đầu chổng mông, ké mồm, đem hơi, phồng má, thổi một cái rõ mạnh. Ngạc nhiên vãi tức thì ra một cái “bủm”. Ông lão lag mình, ngồi nhỏm dậy, nhìn cô ả, rồi thở giọng vòi rằng:– Thôi! Chị làm bạt khiếp vía ông thổ công đơn vị tôi rồi! Tôi bắt đền chị đấy!Chị phụ nữ kia thẹn, đỏ phương diện chín nhừ: thấy ông lão nói bắt đền, thì sợ quá, new chắp tay van rằng:– Tôi lạy ông, tôi trót lỡ, ông tha đến tôi.– Tha núm nào! Vía ông thổ công nhà tôi có phải là chuyện nghịch đâu? Tôi nên đi ra mắt mới được. Chị đi xuống ngay ông lý với tôi.Nói rồi, ngay tức khắc đứng dậy, ra bộ đi thật. Chị đàn bà thấy thế, sợ cuống, cuống quýt chạy lại cụ áo ông lão cơ mà kêu xin rằng:– Tôi lạy ông vạn lạy, ông đừng có tác dụng thế, mà tín đồ ta cười cợt tôi chết!… Ông bảo tôi vắt nào, tôi cũng xin vâng…Ông lão ko nghe, cứ làm cho già; chị cơ thì năn nỉ, van lạy mãi. Ông lão new bảo rằng:– thay thì chị yêu cầu nằm xuống để tôi thu vía ông thổ công đơn vị tôi lại. Chị đàn bà túng thế, đề nghị chịu.Thu một hồi lâu, tha cho cô ả về; còn ông nạm thì nhọc lử cò bợ; nằm thẳng cẳng như người chết rồi. Cô ả quen mui, trưa ngày tiếp theo lại dẫn đến nhà ông lão, te tái điện thoại tư vấn ông lão nhưng mà nói rằng:– Ông ơi, ông, tôi lại tấn công rắm!Nhưng cơ mà ông lão mệt mỏi quá, thở ko ra hơi; nằm từ hôm qua, cũng chưa lại hồn. Mang đến nên không đồng ý mà nói rằng:– mày ỉa ra đấy, ông cũng chịu đựng thôi!

7. Khóc bà mẹ chồng


Có một chị, mẹ ông chồng chết, khóc mãi mang đến nỗi khô hết cổ.Đương khóc, trông lên mâm ngũ quả sinh hoạt trên chóng thờ, thấy gồm mấy trái quít, new giơ tay cùng với trộm rước một quả. Chẳng may với hụt, quả quít rơi xuống đất. Chị ta rước chân khều; càng khều, trái quít lại càng lăn xa mãi ra.Cho nên mới khóc rằng:« Ới chị em ơi, là bà mẹ ơi! Từ tiếng một ngày một xa, nhỏ biết sao cho được? mẹ ơi là chị em ơi!… »

8. Ông rậm râu


Có một ông râu rậm bịt kín cả miệng. Một hôm, đương đi ở bên cạnh đường, chợt gồm đứa nhỏ xíu con trông thấy; nó new gọi bà mẹ nó nhưng mà bảo rằng:– người mẹ ơi, ra mau mà lại xem người không có mồm! Rồi nó cứ vỗ tay, chạy theo mà reo lên rằng:– A! a! a! Ông này không có mồm!Ông rậm râu tức quá, quay khía cạnh lại, vén râu chửi, nó rằng:– Chẳng mồm là l… bà mẹ mầy đây à!

9. Cả làng sợ vợ


Có một làng, từ ông thủ chỉ cho đến anh thuộc đinh, người nào cũng sợ vợ cả. Một hôm, họp nhau bàn soạn:có một người vùng lên nói rằng:– vì chưng chưng 1 mình lẻ loi, cho nên vì thế nó nạt được. Giá nhưng mà ta họp nhau lại, như đũa cả nắm, cạnh tranh bẻ, thì nó không làm gì nổi. Phải đừng tất cả ai bỏ ai sẽ được.Mọi tín đồ đều vỗ tay khen phải. Liền lập thành hội, trọn ngày sửa lễ tế thần, nạp năng lượng mừng.Đến hôm được ngày, không đủ can đảm ở trong làng, sợ lộ chuyện, bắt đầu đem nhau ra tế lễ ở ngoài đồng xa xa. Cắt cha ông sợ bà xã nhất, một ông vào khỏe khoắn bái, nhị ông vào bồi tế. Xong xuôi đâu đấy cả rồi, nổi trống, đốt pháo, những quan viên aó nón vào tế.Tế được một tuần, mang lại lúc xướng: “Giai quị!” bố ông kia thuộc quì cả xuống. Tức thì bấy giờ có mấy bà đi chợ về qua thấy tế lễ linh đình, rủ nhau cho xem.Các ông thấy bóng những bà, hối hả sấp ngửa, ù vấp ngã chạy cả. Duy chỉ có bố ông nọ còn đương quì, cho nên không chạy kịp.Bọn cơ chạy chừng một quãng, ngoảnh lại trông, thấy ba ông ấy vẫn cứ quì chính giữa chiếu. Mới lao xao bảo nhau mà lại khen rằng: “Ừ, cố chứ lại! chúng mình cắt đều tay thiệt là xứng danh cả!” Bèn rủ nhau trở lại.Ai ngờ đến gần, thì thấy tía ông đã chết cứng cả tự bao giờ rồi!

10. Thầy đồ dùng mắc lỡm


Có một thầy trang bị ngồi dạy dỗ học tại một nhà giàu. Nhà ấy nuôi những chó dữ lắm. Một đêm, thầy đồ hy vọng đi đồng, mà lại mà tính nhát; phần thì sợ hãi ma, phần thì sợ chó, do đó không ko dám xuất hiện ra. Đến sau mót quá, không thể nào nhịn được nữa, new đào một cái hố ở ngay kẽ vách, rồi ngồi ỉa phứa vào đấy. Sáng sủa mai, thầy đồ gia dụng ta gọi chủ nhà lại, trỏ chiếc hố nhưng bảo rằng:– Đêm hôm qua, trộm nó đào ngạch nhà ta. Tôi biết. Tôi bắt đầu đợi thời điểm nó thò đầu vào, tôi ỉa lên đầu nómột bãi. Nó hại chạy mất.Chủ bên vốn đã biết tính thầy nhát cùng hay nói khóac. Đã ỉa ra bên nó, và lại còn trực thuật nó! Nó new gọi anh chị em đến đông đủ nhưng mà bảo rằng:– nhà ta nuôi một bọn chó, rặt là đồ bất lợi cả. Đêm ngày hôm qua có trộm đào ngạch, chũm mà chó không con nào biết gì sốt! May có ông đồ, ko thì khốn! thôi đem nhưng mà đánh chết cả mấy bé chó đi! từ rày đã tất cả ông đồ giữ đơn vị hộ.

11. Đáng kiếp


Có một người bọn bà góa đẹp lắm nhưng hãy còn ít tuổi. Ck chết mau chóng chẳng chịu đựng lấy ai, cứ khư khư giữ tiết bái chồng.Ông lý trưởng ở trong làng với một ông sư cùng rung rộng người ấy. Hai ông ganh nhau ve vãn mãi, cũng không được; vì vậy lại càng theo xua đuổi riết. Hễ gặp mặt thì nói ghẹo, nói cợt. Đi đâu cũng theo đi đấy. Người lũ bà góa tức lắm, đồ mưu để mà trừ hai loại nợ ấy đi; tuyệt nhất là bác thầy tu tệ quá.Một hôm, chị ta cho tất cả những người nhà cho bạch cùng với sư ông rằng:– Sư ông đã bao gồm bụng yêu quý đến, thì cô tôi cũng xin vâng. Vậy tối hôm nay, đầu trống canh hai, mời sư ông lại chơi; mà lại sư ông có lại, thì bạn lấy không nhiều vôi dùng bôi lên đầu, rồi mang lại ngồi làm việc cạnh cửa; gồm ai thấy, tưởng là con chó đá, thì không ngờ vực gì cả. Tự tương khắc rồi có người ra đón sư ông vào. Xin bạn cứ y như vậy cho!Lại sai người đến thưa với ông Lý rằng:– Ông đã tất cả lòng yêu quý đến cô tôi, thì còn gì bằng nữa? về tối hôm nay, cuối trống canh hai, xin mời ông lại chơi nói chuyện. Hễ ông gồm lại, thì ông mang loại tay thước đi, giả có tác dụng đi tuần, để cho những người ta khỏi nghi. Đến cửa có con chó đá, ông cứ gõ một cái rõ mạnh tay vào đầu nó, của nhà nghe thấy, vẫn ra xuất hiện mời ông vào. Xin ông cứ y như thế cho!Ông sư được tin ấy, mừng lắm, nhanh nhảu đi vệ sinh rửa sạch sẽ sẽ, cạo đầu mới mẻ, quẹt vôi trắng hếu; rồi chưa hết canh một, đã dò cho ngồi chồm chỗm làm việc chổ xó cánh cửa người đàn bà góa.Ông Lý ta cũng mừng lắm; đầu canh hai, đang vác tay thước ra đi.Đến địa điểm thấy đầu ông sư white hếu, chắc chắn là đầu con chó đá đấy, mới giơ thẳng cánh đập tấn công “chát”một cái. Ông sư bất tỉnh nhân sự đi một hồi; rồi tỉnh dậy, rối rít ôm đầu, lui lủi chạy mất.Ông Lý thấy thế, nghĩ chó đá đơn vị ấy thánh thần, sợ hãi mất vía, cũng ù bổ bỏ cả tay thước nhưng mà chạy.

12. Nam giới mô, bố con chiền chiện


Một hôm, một ông sư và tía bà vãi, ra thăm vườn chùa; bắt được một nhóm ba con chiền chiện, đem vềchùa, có tác dụng lễ phóng sinh. Lúc lễ, ông sư xướng lễ rằng:– nam giới mô, cải ác vi thiện!Ba bà vãi, nghễng ngãng, nghe ko rõ, thuộc xướng theo rằng:– nam mô, bố con chiền chiện! Ông sư xướng lại:– nam giới mô, cải ác vi thiện! tía bà vãi lại cứ:– phái mạnh mô, ba con chiền chiện!Ông sư tức quá, con quay lại, vun quần ra mà gắt rằng:– Này, còn nhỏ chiền chiện này nữa là bốn.

Xem thêm: Có Mẹ Nào Cho Con Ăn Sữa Similac Neosure Có Tốt Không, Mua Ở Đâu?

13. Tương đương ông cỗ râu


Ngày xưa, gồm một ông Huyện đi làm việc quan xa. Vk ở nhà, chửa gần đến tháng đẻ. Một hôm, ông huyện sai thằng tín đồ nhà trở lại thăm xem bà Huyện vẫn ở cữ chưa.Vốn thằng ấy vẫn ngây ngô, lại hay sợ việc bầy bà đẻ; do đó khi về mang đến nhà, không đủ can đảm vào ngay, còn đứng ở kế bên hàng rào, nhằm nghe ngóng. Ngay trong khi bấy giờ, bà Huyện ở trong nhà ra, vén đầm đi tiểu. Thằng kia ngó thấy, tất tả trở về, bẩm cùng với ông thị xã rằng:– Bẩm ông, bà đang ở cữ rồi.Ông thị trấn mừng lắm, hỏi:– Vậy chứ bà mầy đẻ con trai hay là bé gái?– Bẩm, nhỏ không tường là cô tuyệt là cậu; nhưng lại mà bé nhìn thì thấy như thể ông lắm.– mi trông thấy tương đương tao cái gì?– Bẩm, giống như ông cái bộ râu.

14 . Đẻ ra sư


Có một mụ đàn bà chửa, lội xuống ao mò cua. Chẳng may bị nhỏ cua cắp phải bao gồm ngay chỗ ấy, đau kêu trời kêu đất.Một ông sư, lòng nhân đức, đi qua, thấy mụ ấy kêu, thì chạy lại cứu. Mà lại mà sợ uế tạp, không dám mó tay, mới ghé răng vào, để gỡ con cua ra. Ngờ đâu con cua còn càng nữa cắp nốt môi ông sư!Hai bạn lúng túng; ông sư vẫn không đủ can đảm lấy tay gỡ, đành chịu chết đứng lom khom sinh hoạt đấy; nhưng mà mụ kia thì cứ nhăn khía cạnh kêu.Thằng bé xíu con mụ ấy, ở chỗ nào chạy lại, nhìn thấy thế, vỗ tay, reo rầm lên rằng:– A! a! a! người mẹ tao đẻ ra sư!15. Mưu bà vãiBa ông sư với 1 bà vãi đi đám về, được phần phân tách nhau. Phần sư thì mỗi ông hai phẩm oản; tuy thế mà nhà chủ thì lại gửi thừa ra một phẩm. Tía ông sư lần khần ai đem ai đừng, mới bảo nhau dịp nào đi ngủ, thì sai tiểu sờ, hễ đầu ông nào nhẵn nhụi nhất, thì được đem phẩm oản thừa ấy.Phần bà vãi chỉ được có một phẩm oản, thì sẽ lấy chấm dứt rồi. Mà lại nhà có rất nhiều cháu, lừng khừng làm gắng nào mà chia cho đầy đủ được. Nghe thấy chuyện đường kia như thế, new lập mưu để lấy thêm phẩm oản ấy: Đợi cho ba ông sư tắt đèn rồi, bà ta rón rén lại ở phục ở bên cạnh, tốc ngược đầm lên, nhằm hở mông ra. Đến lúc chú tè đi sờ đầu sư, sờ mang lại mông bà vãi, thấy nhẳn nhụi lắm, mới lấy tay xoa mãi cơ mà khen rằng:– Cha! Chả! Đầu ông sư này new nhẵn chứ! Sờ đuối cả tay! Chứ sư ông xơi gì mà bự đến nỗi đầu múp gồm rãnh ra nỗ lực này?

16. Bẩm quan lại lớn, ngài minh lắm!


Xưa gồm một ông Quan đi làm việc đê; có một cái lông voi vẫn để xỉa răng, bỏ quên ở nhà. Bắt đầu gọi một thằng lính, bảo nó rằng:– mày về bẩm cùng với bà đưa mang đến tao cái lông voi.Lại buộc phải anh quân nhân ngớ ngẩn, đi mặt đường quên mất, không hãy nhờ rằng lông gì, chỉ lưu giữ “lông” không mà thôi.Về mang lại nhà, bẩm bà xin bà một chiếc lông mang lại Quan. Bà ngẩn ra, thiếu hiểu biết làm sao ông lại đến nó về lấy một chiếc lông! hay là ông nhớ, mà ước ao có một cái của bản thân để đến đỡ lưu giữ chăng? thôi, dễ dàng thường nên thế đấy! nhanh lẹ vào vào buồng, luồn tay nhổ một cái, gói vào mảnh giấy tử tế, có ra đưa mang lại thằng lính mà dặn nó rằng:– Mầy nên giữ mang lại cẩn thận, đừng gồm giở ra xem mà bay mất thì mi chết. Thằng quân nhân vâng, rồi đi.Nhưng nhưng mà ban nãy nó quên, chỉ nhớ ông dặn về lấy mẫu lông, mang đến nên hiện giờ nó tò mò, mong biết rõ là lông gì. Đi cho bờ sông, nó mới giở ra xem. Chẳng may gió cất cánh mất. Nó hại quá.Song nó đang biết là lông gì rồi, cho nên vì vậy vội tiến thưởng chạy về nhà, thủ thỉ đầu đuôi với mẹ, cùng xin mẹ một chiếc lông khác để cố kỉnh vào, không có thì Quan tấn công chết. Bà mẹ thương con, bèn nhổ cho nhỏ một cái, gói ghém kỹ càng, rồi chuyển cho nhỏ mang đi.Thằng ấy đem về trình Quan.Quan giở ra, trông thấy; giận lắm, quát tháo lên rằng:– Lông gì chũm này?– Dạ,… bẩm… lông… lông…– Lông! lông! lông! … người mẹ mày ấy à!– Dạ, bẩm quan lại lớn, Ngài minh lắm!…

17. Mê ngủ


Có ba anh ngủ say, cùng ngủ cùng nhau một giường.Một anh ngứa đùi, tuy vậy mà mê ngủ, lại cứ gãi sang đùi anh mặt cạnh. Càng gãi càng ngứa, cho nên gãi mãi; gãi mãi cho nỗi bị chảy máu đùi anh nọ ra.Nhưng cơ mà anh nọ cũng ngủ mê, đùi chảy máu thì chảy, cứ việc ngủ kỹ.Còn anh thứ bố sờ thấy máu, nghĩ rằng mình đái dầm, new trở dậy đi tiểu. Nhưng mà mà trời mưa, giọt gianh tan xuống “tanh tách”, thì lại tưởng rằng mình vẫn còn đái không hết, cho nên vì thế cứ vun quần, đứng mãi cho tới sáng.

18. Anh nghiện


Có một anh nghiện dung dịch phiện, bán buôn thua lỗ; vợ ông chồng đem nhau đi chỗ khác làm cho ăn. Đi nửa đường, anh chồng nỗi cơn nghiện lên: chân tay bi thảm bã, nước mắt nước mũi tung ra, mồm ngáp hoài. Chịu thôi! chẳng sao đi được nữa!Anh ta mới bảo vợ hãy nghỉ lại cho anh ta hút vài điếu, đỡ nghiện. Bà xã cũng bằng lòng.Anh nghiện mới giở bàn đèn ra, ở ngay bên cạnh đường nhằm xài. Cơ mà mà gió to quan trọng nào xài được; bảo bà xã hếch váy đầm lên để đâm vào đấy mà lại hút mang lại đỡ gió. Vk cũng chiều lòng, ngồi chạng háng ra, đến anh ck khiêng cả “linh tĩnh” vào vào váy.Thôi! bây chừ kín, chẳng hại gió nữa!Anh nghiện chui đầu vào, tiêm được dăm điếu hút, cúng phì phào; trong mình nghe mặc sức lắm. Ngọn đèn mập mờ, nhỏ mắt lim dim, ngó thấy sự đời của vợ; say say tỉnh giấc tỉnh, u mê phảng phất, tưởng như lúc ở nhà, ở giải cấu mấy đồng đội bạn tri kỷ.Bèn tiêm một điếu, nhị tay nưng tẩu, mời rằng:– Mời bác sơi với tôi một điếu, mang lại vui! bác kia nín lặng.Bác nọ gí mãi miệng tẩu vào tận mồm chưng kia, tha thiết mời; bác kia cũng không đả động. Chưng nghiện ta bắt đầu chép mồm nói rằng:– Thôi, bác chẳng hút, thì tôi xin vô phép vậy. Để chưng sơi điếu sau cũng được.Rồi xoay tẩu lại, lép mồm vào chực hút. Bỗng tự nhiên và thoải mái dừng lại, cau mặt, nói rằng:– Ứ! Ừ ! anh này vẫn lẩm mắm tôm ở chỗ nào hẳn!

19. Đại tùng tiệm với đái hà tiện


Có một anh tùng tiệm quá, cho nỗi không ăn diện gì cả, sợ tốn vải, chỉ đóng khố bằng một cái thừngthôi.Nhưng mà lại thấy một đơn vị khác tất cả hai vợ ck với một bạn con gái, hà tằn hà tiện hơn: cả đời chỉ sống truồng; ông cũng thế, bà cũng thế, cô cũng thế, cứ để tồng ngồng cả ra.Anh nọ bụng bảo dạ rằng: “Mình đã là hà tiện, nhưng mà nhà ấy lại còn tần tiện hơn. Tất thị người ta biết cách khôn hơn mình.”Mới xin làm học trò.Hai vợ ck nhà nọ cũng ưng; định ngày tốt, có tác dụng lễ thánh, chỉ bày cúng tất cả một chén bát tương nhưng mà thôi. Bái xong, bắt anh này hãy quăng quật cái khố thừng ra, chứa đi nhằm dành, kẻo tầm giá của; rồi bưng bát tương xuống đất, cùng ngồi ăn.Chẳng ngờ anh nọ đương ngồi, nhìn thấy của vk thầy và của nhỏ thầy nhằm thộn thện ra, thì trường đoản cú nhiên của mình ngỏng lên, chết giả nga bất tỉnh nghểu, va ngay phải chén tương đổ lêng láng, bám cả vào của anh ấy ta.Anh ta hại quá, mau lẹ ù ngã chạy.Ông thầy tiếc của, xua theo gọi, bảo rằng:– Thì anh hãy đứng lại cho tôi mút rước ít tương vậy!

20. Ông lang xuống âm phủ


Đời xưa vua Diêm vương vãi ốm, mong muốn bắt một ông lương y hay, nghỉ ngơi trên Dương thế, xuống để chữa bệnh dịch cho mình, mới sai một thằng quỷ sứ đi lên trên thế gian tìm kiếm. Cơ hội đi, vua Diêm vương dặn thằng quỷ rằng:– Hễ bác sĩ nào mà có ít ma đứng ở ngoài cửa, là fan ấy hay thuốc đấy; buộc phải bắt tức thì xuống đây mang lại trẫm.Thằng quỷ vâng lời tăng trưởng trần, tra cứu suốt cả một ngày, quanh đó cửa công ty thầy thuốc nào thì cũng thấy nhiều ma đứng, vì vậy không dám bắt. Mãi mang đến sau mới thấy ở không tính cửa bên một thầy lang, chỉ có một con ma đứng mà lại thôi; bèn bắt thầy lang ấy xuống Âm phủ, rước nộp vui Diêm vương.Vui Diêm vương bắt đầu phán hỏi thầy lang rằng:– bên thầy làm cho thuốc đã có bao lâu rồi? chữa trị được mấy đám rồi? thầy lang tâu lên rằng:– Muôn tâu Bệ hạ, tôi bắt đầu làm nghề dung dịch được ba bây giờ và bắt đầu chữa được bao gồm một đám. Diêm vương vãi phán rằng:– mới làm dung dịch có bố hôm cơ mà đã có bạn chết! thôi, trẫm xin kiếu thầy, mời thầy về Dương thế.

Còn tiếp..mời chúng ta đón hiểu những mẩu chuyện cười ra nước đôi mắt vào các bài đăng sau.