Sự Chờ Đợi Trong Tình Yêu

riêng việc chờ đón thôi đã khiến bất cứ ai ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì vấn đề bắt sự mong chờ ấy cần trải qua thời gian là câu hỏi làm tàn bạo nhất.


Có phải chỉ cần đong đủ yêu thương thương là ắt sẽ chờ đợi mà không oán thù thán tốt cảm thấy mệt mỏi? Nhưng thật ra mà lại nói, bao gồm mấy ai phải chờ đợi nhưng không thấy mệt mỏi đâu?
Đừng bắt ai đó phải chờ đợi quá lâu, anh à! Chờ đợi giống như một cái gì đó khoét sâu vào trái tim người ta, đục hy vọng chảy ra đến đến lúc cạn sạch, như một vật gì đó mài mòn tất cả sự tự tôn, lòng kiên nhẫn, niềm tin và cả tình yêu.

Bạn đang xem: Sự chờ đợi trong tình yêu


Kỳ thực, việc chờ đợi vượt lâu bao gồm thể giết chết mọi mối quan lại hệ. Để rồi một ngày làm sao đó bỗng chốc cảm thấy, thời gian trôi đi không dấu vết, việc chờ đợi bắt đầu trở thành vô vọng khi đến một dấu vết nhỏ nhoi của ai cơ cũng chẳng thể trông thấy. Cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi khi đó, bao gồm lẽ chỉ ai đã trải qua mới hiểu.
Vậy nên, nếu yêu thương ai đó thật lòng, đừng bắt họ chờ đợi quá lâu, bởi bởi vì ngoảnh đi ngoảnh lại, đến khi bọn họ nhận ra để rồi tìm về, tất cả thể sẽ ko bao giờ thấy họ nữa.
*

Không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai vào cuộc sống này, mọi sự chờ đợi đều là tự nguyện. Nhưng lúc sự tự nguyện đó biến dần thành gánh nặng, chẳng ai có thể mãi mãi sống một cuộc sống mà mãi mãi chỉ đứng yên trông ngóng?
Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, lúc trong đầu xuất hiện trăm ngàn câu hỏi, khi những đáp án giả định chồng chéo trong đầu, vẫn phải cố huyễn hoặc bản thân, rằng người ấy sẽ xoay lại.

Xem thêm: Nghỉ Dưỡng Với 9 Resort Có Hồ Bơi Riêng Trong Phòng, Villa Hồ Bơi Một Phòng Ngủ


Chờ đợi ai đó, thật sự mệt mỏi lắm, khi phải đối diện với hiện thực khốc liệt. Để rồi dần dần nhận ra, mình chẳng là gì trong trái tim người ấy.
Chờ đợi ai đó, mài mòn nỗi nhớ, mài mòn cảm xúc, mang lại đến khi tất cả đã hao kiệt, để rồi việc trở về mà bấy lâu vẫn ngóng đợi hóa ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Người ta vẫn hy vọng vào một điều gì đó nhưng mà kiên nhẫn thực hiện nó mang lại đến tận cùng, nhưng người ta cũng không thể như thế nào đem hy vọng đổ vào hố sâu, khi những nhẵn lưng không hề biết tảo lại, lúc những trái tim không hề biết trân trọng sự chờ đợi, khi mọi nỗ lực với cố gắng đem ra đều bị lãng quên, lúc tình cảm bị ruồng bỏ. Chờ đợi giống một bé dao sắc nhọn, cứ cứa dần vào cơ thể, để lại những vết cắt không thể liền sẹo.
Vẫn biết rằng, nếu yêu thương thương đủ lớn thì chờ đợi chỉ là một giải pháp thử thách tình cảm, trải qua thời gian, điều gì là bền vững đích thực thì sẽ ở lại. Nhưng có cách thức dở hơi ngốc như thế nào lại bắt người bản thân yêu đốt hy vọng, chờ đợi thọ đến thế?
Riêng việc chờ đợi thôi đã khiến bất cứ ai cũng đều cảm thấy mệt mỏi, thì việc bắt sự chờ đợi ấy phải trải qua thời gian là việc làm cho tàn nhẫn nhất. Thà rằng cứ thẳng thắn nhưng buông tay, thà rằng đừng gieo bất cứ một tia hy vọng nào ngay từ đầu, thì sẽ không có bất kì ai phải chịu những tổn thương vượt lớn.
Tình yêu thương đã ra đi, dùng giải pháp nào cũng không thể search lại, người đã cạn niềm tin, dù đuổi theo kéo lại cũng sẽ không xoay về…