THÚ ĂN CHƠI NGƯỜI HÀ NỘI

Hà Nội mặc dù ngổn ngang và bề bộn, mà lại vẫn đẹp thướt tha trong từng đường nét văn hoá thọ đời.

Bạn đang xem: Thú ăn chơi người hà nội

Khi hầu như cơn gió đang se lành lại cùng nắng cũng nhu mì đi, “Có bắt buộc em ngày thu Hà Nội” lại vang lên trong số những quán café để lưu ý người ta về tình thân với mảnh đất này. Có ai đó đã nói, hà nội thủ đô chỉ đẹp trong máu xuân thì cùng lập thu. Nhưng Băng tô thì ngược lại. Cùng với Thú nạp năng lượng chơi fan Hà Nội, ông đi sâu vào từng ngõ hẻm văn hoá của tín đồ dân chỗ đây để xem yêu tp. Hà nội trong từng giờ ông sống.

Nói đến thành phố hà nội thì phải kể đến ăn uống. Người Tràng An tất cả một gu ăn uống rất riêng, đạm bội nghĩa giản 1-1 nhưng tinh tế chi tiết. Điển ngoài ra “Canh sấu mùa hè.”

Ai xa quê cơ mà không lưu giữ canh rau muống. Nước luộc thanh thanh, rứa thêm chút chanh tốt dầm thêm vài trái sấu là bao gồm một chén canh chua giải sức nóng mùa hè. “Hà Nội nạp năng lượng rau muống quanh năm, nhưng có lẽ chỉ mùa này, trái sấu đầu mùa mới làm món nước rau củ luộc ngon mang đến thế, không kể sợi rau sạch rờn còn được chấm vào chén con nước mắm dầm sấu, gồm cùi sấu màu vàng nhạt pha màu xanh da trời nhạt cùng vị chua không gắt như chanh như giấm.”

Bàn tay thiếu nữ Hà thành khôn khéo làm được đầy đủ món cơm trắng lành canh ngọt, từ cá kho tộ mang lại thịt đông ngày Tết. Tuy nhiên khoan kể đến những cao lương mỹ vị hay gần như món tỉ mỉ công phu, trong cái tiết trời gắt gỏng của mùa hoa đỏ, “bát canh sấu ngọt cơ mà thanh, chua mà dịu, trong cố kỉnh vẫn đậm đà” như cứu vãn tinh cho ngày lao động ướt đẫm mồ hôi. Người ta uống canh sấu không chỉ là để sảng khoái ngay lập tức trong một trưa hè oi bức, nhiều hơn để nhớ lâu dài hơn một thức rubi đặc trưng hà thành khi mùa về.

Xem thêm: Những Sản Phẩm Độc Đáo Nhất Thế Giới Bán Hàng Thiên Tài Nghĩ Ra Để Phục Vụ

*
Gần 600 trang sách Thú nạp năng lượng chơi người thủ đô hà nội được chia thành hai quyển.

Nếu như tập đầu của Thú nạp năng lượng chơi người hà nội thủ đô tập trung vào văn hoá siêu thị nhà hàng với cốm Vòng, bún chả hay bánh tôm hồ Tây, thì vào tập hai nhà văn nói về văn hoá ý thức của người hà nội sành điệu. Nói cách khác Băng Sơn gồm một niềm yêu thương thích đặc biệt với Tết, vày ông tỉ mẩn tách bóc tách từng lớp phong tục đầu xuân của ghê thành Thăng Long rồi trầm trồ trước nét lộng lẫy rất duyên vào từng tập quán.

Ngày ba mươi Tết không thể thiếu “Hương mùi hương già.” Ngày nay, người ta ỷ lại vào đủ loại dầu gội sẵn có nên cố gắng hệ trẻ chắc rằng ít người nghe biết tục rửa mặt tất niên. Cây rau xanh mùi thường ngày được nêm vào món ăn uống như một lắp thêm gia vị, vì vậy xuất hiện trong những phở, những bún, giỏi cả đầy đủ “đĩa rau sống, cống hiến và làm việc cho bún riêu, chả cá, canh dưa, chén bát măng hầm, bát bóng thả, đĩa bao gồm hình thai dục bè đảng con cá vứt lò…” Đến độ tháng Chạp, cây mùi ra hoa và biến thành mùi già.

Người xưa tin tưởng rằng tắm nước mùi hương già vào chiều thời điểm cuối năm sẽ dội loại bỏ những rầu rĩ và vướng bận năm cũ, để con người sẵn sàng bước vào năm mới với một cơ thể khoẻ mạnh dạn và trọng điểm trí hào phóng hơn. “Hương thơm của lá mùi hương già không khi nào làm ai khó chịu, hắt hơi, mặc dù đứng gần kề ngay bên cạnh. Nó cứ như có như không, nó mơ hồ nước lãng đãng như sương bạc… tuy nhiên nó thơm, chính hương thơm này mới là Tết…”

Gần 600 trang sách chia thành hai quyển, Thú nạp năng lượng chơi người thủ đô hà nội là một cuộc du hành đến mọi đường to ngõ nhỏ tuổi của tởm thành Thăng Long, mà lại đi mang đến đâu cũng thấy văn hoá nghìn năm địa điểm này thiệt đẹp. Hẳn nhà văn Băng sơn phải bao gồm một tình yêu tha thiết với thủ đô hà nội lắm mới hoàn toàn có thể nhìn ra nét đẹp trong từng chi tiết, từ gia vị ngày đầu năm đến chén con nước chấm thường nhật, tới mức cái thú đùa hoa hay chuyện giày dép của cô ấy thiếu nữ. Giữa một buôn bản hội xô người tình với còi xe inh ỏi và số đông đề án gây xôn xao ko dứt, Thú ăn chơi người hà nội thủ đô như một nốt nhạc trầm, để nói ta về một tình cảm với thủ đô đậm đặc văn hoá.