Nhạc chế tây du ký

Bác cha PhiChưa được phân loạiChọn lọcCười 18+Dân gianGia đìnhHiện ĐạiHọc đườngNghề nghiệpSay xỉnSong NgữTam quốcThơ ca cườiTiếng AnhTrạng QuỳnhTây du ký kết chếTình yêuTổng hợpViệt nam giới vô đốiVova
Thấy Tôn Ngộ ko dẫn tè Bạch Long về, Đường Tam Tạng mừng lắm nói: – Thằng thay mà khá, chớp mắt đã kiếm được ngựa rồi.

Bạn đang xem: Nhạc chế tây du ký

Rồi ông cúi cong người xuống nói nhỏ: – này còn có phải bé chôm chỉa ở đâu thế? – Yên trung tâm đi sư phụ, sư phụ tất cả cưỡi trường đoản cú giờ mang lại Tây Thiên cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu. – Nếu người ta bắt thì ngươi phải phụ trách đấy nhé. – OK. Nhì thầy trò liên tục lên đường, đi thêm một quãng nữa, bỗng hai thương hiệu bặm trợn chạy ra: – Đứng lại. – Gì núm đại ca? – Đường Tam Tạng hỏi. – mày còn hỏi nữa à? – một thương hiệu nói – đàn tao mất bao nhiêu sức lực lao động trồng cỏ sinh sống đây, ráng mà mày chỗ nào đi mang lại giẫm hết cả. Đường Tam Tạng nghe vậy trố đôi mắt ra miệng tiếp tục nói: – A di đà phật. Một thương hiệu lại nói: – Thôi được rồi, quan sát mày cũng đẹp mắt trai(?) tao bỏ qua mất đấy, biết điều xì ra vài chục lạng rồi vươn lên là đi. – A té ra là bọn xin đểu – Tôn Ngộ ko kêu. – Này nạp năng lượng nói cẩn thận nhớ. Biết điều thì ói tiền ra đây. Tôn Ngộ Không cười nhạt: – Đã lâu rồi lão Tôn không tiến công lộn, xuất xắc lắm, ngon thì nhào vô tìm ăn. – Khoan vẫn Ngộ Không. – Gì cầm đại ca? à nhầm, sư phụ? – dù sao đàn họ cũng là bé người, bắt buộc lấy đức hàng phục họ. Một tên nghe vậy cười nói: – Đồ sư cọ mốc lý sự. RỒi nhặt viên đá mặt đường ném vào đầu Đường Tam Tạng. Đường Tam Tạng bị đá ném trúng khó chịu gào lên: – Ngộ Không, giết mổ chúng đến ta. Tôn Ngộ ko nghe lời như mở cờ trong bụng, lập tức vung gậy suôn sẻ đập nhì phát hai tên chiếm đường bị tiêu diệt tươi. – yếu đuối thế. Đường Tam Tạng kêu lên: – Ngộ Không, ta có bảo ngươi giết chúng đâu? – cụ thể thầy nói thịt chúng cơ mà? – Ơ, vì thế chỉ là ước ao ngươi cảnh cáo lũ họ qua chuyện thôi, sao ngươi lại sát sinh? – Ôi dào, đúng là lý sự cùn. – ko được, bầy họ là cường đạo mà lại cũng là con người, ngươi cồn một tí thì cạnh bên sinh thì ta đi thỉnh ghê phổ độ bọn chúng sinh làm gì? – Này nhớ, đừng tưởng là sư phụ thì lên phương diện nhớ, tinh tướng vừa thôi, thằng này cóc bắt buộc nhớ. – Ngươi vẫn kí hợp đồng cùng với Phật Tổ Như Lai rồi, nếu như xù thì cần đền khối tiền đấy. – Lão tôn chủ một trái cây Sơn, tiền phân phối hoa quả thường niên cũng thừa nhằm ta nhậu nhẹt phủ phê, hại gì vài triệu lẻ đó chứ? Nói rồi ngài tung fan bay vọt lên mây. Đường Tam Tạng chú ý theo chỉ biết thở dài. – tự nhiên mất đi thằng không đúng vặt, nhớ tiếc thật.


Hai thầy trò đi thêm vài cha ngày nữa thì cho đến Cao Lão TRang. Thấy Đường Tam Tạng dẫn đến Tôn Ngộ ko lên đường, quản gia nói: – Đại sư dẫn con khỉ này theo diễn xiếc đề xuất không? tiếc nuối rằng nhà shop chúng tôi có chuyện buồn, không ham mê đón bạn lạ. Đường Tam Tạng gặng hỏi chuyện gì mãi cai quản gia new nói: – Cao gia chúng tôi cưới nhầm đề nghị chàng rể yêu thương quái, lúc này nó cho đây bắt vợ đấy. – Muỗi, để cửa hàng chúng tôi lo, lũ yêu tinh ranh ma nhép làm gì được bọn này chứ? – Đường Tam Tạng nói. Tôn Ngộ không nói nhỏ: – Sư phụ biết bắt yêu thương trừ ma hả? – KHông. Biết thì đã đâu bị bầy côn thứ đánh cho nỗi nên trốn vào chùa đi tu. – thế sao nói táo tợn miệng thế? – chưa phải mi nói mi là Tề Thiên Đại Thánh sao? bọn yêu tinh nhãi nhép nhép này làm cái gi được mày chứ? – vắt mà ông nói như ăn chắc rồi ý. Đường Tam Tạng mỉm cười hề hề: – mi cũng phải đặt sư phụ bao gồm chút khét tiếng chứ. Sau hồi lâu thỏa thuận, Tôn Ngộ ko quyết định trở thành con gái Cao Thúy Liên ở trong phòng chờ hồ ly đến. Nửa đêm, một cơn gió tanh nồng thổi đến, Tôn Ngộ ko nhăn mặt: – mùi cám lợn nồng nặc, đủ biết con hồ ly này sinh sống bẩn đến mức nào. Đợi con yêu quái vào Tôn Ngộ ko ra giọng hờn trách: – nam nhi nói yêu thương ta mà suốt cả ngày bận cỗ đồ rách rưới thế này không chán sao? Chả mã sản phẩm gì cả. Bé lợn tinh nước dãi chảy ròng ròng nói: – chũm hả? phụ nữ thích phong cách gì ta chơi tất. – hiện thời người ta sử dụng rộng rãi mốt Naponeon ấy. Bùm, bé lợn tinh biến thành một bạn teen tóc xoàn mặc quân phục Pháp. – Hừ, mốt áo xống Mĩ đẹp mắt hơn. Bùm, lợn tinh biến hóa ra bộ đồ quần áo vét, đầu chải keo bóng mượt. – Thiếp nghĩ về lại rồi, dạng hình Hip HOp mới là sành điệu. Bùm. Lại biến. – Thôi, đùa kiểu Rock hùng hổ đi. Bùm. – chán rồi, chơi đồ jean đi. Bùm. – Hay chơi mốt thổ dân Châu ÚC vậy.

Xem thêm: Katie Holmes Phim Và Chương Trình Truyền Hình, Hồ Sơ Tình Sử Của

Bùm. – THôi về mã sản phẩm quần áo thời phái nam Hán đi. Bùm. – chán quá, về với model thời nguyên thủy đi. Lợn tinh thở hổn hển: – thiếu nữ ơi, sao mỗi lúc càng thiếu vải thế? Ta giá quá. – chàng nhà quê quá, thời trang hiện giờ model thiếu vải là thời thượng đấy. Trư bát Giới nghe vậy hai con mắt sáng rực, cười cợt hô hố đổi mới liền thành quần áo da thú. – Xưa hơn mới đẹp. Bùm, áo da thú thay đổi áo lá. – Vẫn còn hiện đại lắm. Trư chén Giới đang lúc hứng chí, cho lúc hóa phép mới nhận ra trên mình chỉ với một chiếc lá mỏng tanh manh, hắn đỏ phương diện chạy nấp sau cái rèm. – người vợ ơi, bên cạnh đó sexy quá. – Thế new dễ đem quay chứ. – Tôn Ngộ Không cười cợt phá lên rồi hiện hình. – Ôi cô gái ơi, hóa ra phụ nữ lắm lông đến nắm à? Tôn Ngộ ko vung thiết bảng bửa một nhát xuống đầu Trư bát Giới. Trư chén bát Giới kinh hồn vung đinh bố lên tấn công trả, chẳng mấy chốc đã trở nên Tôn Ngộ không dồn vào cụ bí, sau cuối hóa một sợi dây siết ngang bốn cẳng của hắn lại. – Hê hê, buổi tối nay gồm món heo tảo thơm lừng. Trư chén bát Giới vội kêu lên: – Ta vốn là Thiên Bồng Nguyên Sóai trên trời, mi sợ không? – Xì, – Tôn Ngộ ko kêu lên – cống rãnh cơ mà đòi sóng sánh với đại dương, đại ca mày đấy là Tề THiên Đai Thánh đấy nè. Trư bát Giới kinh hoàng kêu eng éc: – Đai ca ơi, tha cho em, em vốn phụng mệnh quan lại Âm người thương Tát tại chỗ này chờ người đi rước kinh, đại ca mà lại giết em thì đề xuất tội đấy. Tôn Ngộ không nhíu mày: – Thật ko đấy xuất xắc lại phét? – thiệt chứ. Trong áo quần em bao gồm giấy ghi nhận lại tất cả dấu của công bệnh nữa, giả ráng quái nào được. – Sư phụ sẽ ở dưới đơn vị kia kia, xuồng nhưng bái. Dĩ nhiên, Đường Tam Tạng được thêm đồ đệ đi theo còn gì khác mừng hơn, Cao Lão còn sướng vội mấy lần, tự nhiên và thoải mái thoát được nạn yêu tinh quyết định mở tiệc ăn mừng, hát karaoke suốt cha ngày tía đêm. Bao gồm thêm Trư chén Giới, bố thày trò lại lên đường nhằm hướng tây đi tới. Đến một con sông rộng lớn, chú ý thăm thẳm chẳng thấy bờ, lông vịt thả ko nổi, ba thầy trò đang bối rối thì thốt nhiên nghe một hồ ly đen sì nói: – Ê có phải ý muốn qua sông không? – Đồ đầu đất, vắt mà cũng hỏi, không qua sông thì cất cánh chắc? – Trư bát Giới nói. – cầm cố thì nộp chi phí mãi lộ đi rồi tao cho qua. – Còn khuya nhé – Đường Tam Tạng nói – đến tiền của người xuất gia mi cũng nỡ lột sao? – Keo không sạch thì cứ việc ở trên đấy nhớ, còn khuya tao bắt đầu cho qua. Đường Tam Tạng nói: – Đừng thách đơn vị giàu húp tương nhớ, Ngộ Không, chén bát Giới, đi đốn củi đóng góp bè. Ai ngờ bè vừa đi mang lại giữa dòng, sóng gió nổi lên ầm ầm cũng may Tôn Ngộ Không nhanh trí kéo cổ Đường Tam Tạng lên bờ. – Đồ chơi dơ – Đường Tam Tạng kêu ầm lên – xuất sắc thì lên đây đánh tay bo cùng với hai đồ đệ ta. – Hai đánh một không chột cũng què, ta đần gì. – yêu tinh cười hăng hắc. – tiếng mày tất cả cho bọn tao qua sông không? – Cho bọn bay qua sông ta ăn uống cám à? – hồ ly lặn ngủm xuống sông mỉm cười hăng hắc. – Ok, chớ trách tao độc ác. Nói rồi nó phóng vọt lên trời. – gồm phải đấy là trung tâm tạo ra Thiên Cung không? – Đúng rồi. – xi măng ở đây giỏi không? – Hàng quality cao đảm bảo yên chí đi. – Ok đến ta một tấn. – nhì lạng một cân, một tấn nhị ngàn lạng. – Ta là Tề Thiên Đại Thánh mà lại mi cũng dám đòi ư? – Trời ơi, đại thánh mà cũng tính ăn quịt à? có tin tôi la xóm lên không? Tôn Ngộ không lắc đầu: – Ta sẽ bận, thời gian khác trả sau nhé. Nói rồi nó vọt tới, hất luôn luôn cả bao lên gậy. Vừa xuống dưới, Tôn Ngộ không hét lớn: – bát Giới, trở thành khổng lồ hất cát xuống sông/. – Hô hô – hồ ly tinh cười rộ lên – sông sâu lắm, cát hất xuống thì ăn nhằm mục đích gì? tuy thế y còn chưa kịp cười tiếp đã biết thành cả tấn xi măng của Tôn Ngộ không đổ ầm ầm xuống đầu. Hồ ly tinh tối mặt về tối mũi thì Trư chén bát Giới đã biến thành khổng lồ hất mèo xuống. Xi măng gặp gỡ nước với cát lập cập đông cứng, đính chặt hồ ly tinh không nhúc nhích. Hồ ly kêu oai phong oái: – Đại ca ơi, tha cho em. – tinh xảo nữa đi nhỏ – Đường Tam Tạng bước lại gõ côm cốp lên đầu y. Hốt nhiên nhìn áo bào của Đường Tam Tạng, hồ ly nói: – Ơ kìa, ông bao gồm phải Đường Tam Tạng thánh tăng đại đường không đấy? – mày cũng tốt nhỉ, chú ý ra ta cơ đấy, ngươi là ai? – Sư phụ, nhỏ là Uyển Liêm tướng tá quân vì phạm luật trời buộc phải bị đày xuống đây, sư phụ, xin cho con đi theo đảm bảo người đóai công chuộc tội, như vậy mới lãnh được mấy trăm năm lương bên trời còn nợ con. – Đi thì ko vấn đề, tuy nhiên gánh hành lý không tính phí nhé. – OK, không lấy phí luôn.